Chương 100:Biếu Tặng Cơ Duyên, Bạo Kích Bồi Thường! ( Dịch)

Ánh Trăng Tối Nay Cũng Phải Nhường Nàng Ba Phần! (2)

Editor: Kingofbattle

Nguồn: truyenyy.vip

"Đại sư huynh chắc là đã biết, muội xuất thân từ cổ tộc Khương gia . "

"Chuyện này là đương nhiên. "

"Đông châu hiện nay, ngoại trừ Mộ Dung phủ đã biến mất mấy ngàn năm, hiện tại chỉ còn ba đại cổ tộc, Khương gia, Lam gia, cùng với Thượng Quan gia. "

"Mà Khương gia thì là cổ tộc có nội tình thâm hậu nhất Đông châu. "

"Muội chính là nhi nữ của tộc trưởng hiện tại, nhưng lại không phải trưởng nữ, Khương Thanh Tuyết chính là tỷ tỷ của muội. "

Nói đến đây, Khương Dao Ca có chút ngừng lại, tâm tình của nàng có chút xao động.

"Khương Thanh Tuyết lớn hơn muội ba tuổi, lúc sinh ra kiểm tra qua lại là tư chất tốt nhất. "

"Lúc ấy cả tộc đều vui mừng, dù sao tư chất loại tốt nhất, dĩ nhiên có tư cách chạm đến cảnh giới vương đạo, ít nhất là có thể vì gia tộc duy trì hương khói ngàn năm. "

"Cho nên lúc đó Khương Thanh Tuyết chính là hòn ngọc quý nhất trong gia tộc , phụ thân cũng mơ hồ quyết định để cho nàng trở thành người thừa kế gia tộc. "

"Ai cũng mười phần yêu mến nàng, sẽ không để cho nàng chịu một chút ủy khuất. "

Nghe vậy, Lục Huyền lông mày nhíu lại.

Tốt nhất các loại, không phải là thiên nhân phong thái ư?

Nhưng đang lúc lắng nghe, Lục Huyền tự nhiên sẽ không cắt ngang nàng. Lại để cho Khương Dao Ca nói tiếp.

Hắn cảm giác phía sau sẽ có bí mật động trời.

"Nhưng ba năm sau. "

"Chính là lúc muội sinh ra. "

" Lúc sinh ra, linh khí xung quanh như nước thuỷ triều, ánh sáng toả đầy trời, cũng có đạo âm vang lên, đến tận trời xanh. "

"Chính xác cũng là tư chất thiên nhân. "

"Là loại tư chất mạnh mẽ nhất. "

"Cả tộc càng thêm vui mừng, nói là trời thương Khương gia, tương lai Khương gia sẽ có cơ hội cùng Tứ Đại Tông Đạo Vực địa vị ngang nhau. "

"Vì vậy tất cả sự quan tâm, chú ý, đều tập trung trên người của muội. "

"Muội tựa hồ thay thế triệt để Khương Thanh Tuyết, đã trở thành người quan trọng nhất trong suy nghĩ của mọi người. "

"Mà Khương Thanh Tuyết cũng dần dần mờ nhạt trong ánh mắt của mọi người, tuy nhiên cha mẹ như trước vẫn còn quan tâm nàng, nhưng vẫn có không ít chênh lệch. "

"Cũng vì vậy, từ khi muội sinh ra, Khương Thanh Tuyết chưa bao giờ đối với muội cười qua, dù muội tìm nàng chơi cùng, nàng cũng không để ý, có lúc còn dùng ánh mắt chán ghét nhìn muội. "

"Về sau, lại xảy ra một sự tình làm cho Khương Thanh Tuyết tuyệt vọng. "

"Có một lần, muội vốn chuẩn bị cùng trưởng lão gia tộc đi ra ngoài kiểm tra một tông môn. "

"Nhưng lần đó đúng lúng lại có chuyện khác cần xử lý, nên muội không có đi, trong gia tộc liền để cho Khương Thanh Tuyết đi cùng. "

"Khương Thanh Tuyết hết sức vui vẻ, cho rằng gia tộc quyết định một lần nữa quan tâm nàng. "

"Kết quả chính là lần đó, U Ma Điện làm mai phục, vốn là muốn phế bỏ muội, kết quả lại là Khương Thanh Tuyết bị phế. "

" Cũng không thể nói là hoàn toàn bị phế, chỉ có thể nói là tư chất căn cốt bị hao tổn, không tới mười năm rất khó khôi phục, dù cho khôi phục thì đẳng cấp tư chất cũng hạ xuống. "

"Lần này, làm cho Khương Thanh Tuyết triệt để tuyệt vọng, mỗi ngày đều nằm ở trên giường, ai cũng không muốn thấy. "

"Dù cho cha mẹ tới cũng không thèm nhìn. "

"Có lẽ là nguyên nhân là máu mủ thân tình, ta cảm thấy Khương Thanh Tuyết rất tội nghiệp, liền đi qua thăm nàng. "

"Lúc đầu, vẫn là bộ dáng chán chường không muốn gặp ai. "

"Nhưng sau đó không biết tại sao, đột nhiên nàng lại đối với muội nở nụ cười, lần đầu tiên gọi ta là muội muội, thậm chí tìm muội chơi thường xuyên. "

"Muội cho rằng nàng đã buông lỏng, khi thấy Khương Thanh Tuyết thay đổi,cha mẹ cũng rất vui . "

"Sau đó có một ngày, nàng cũng như mọi ngày dẫn muội đi ra ngoài chơi. "

"Muội cũng không có suy nghĩ nhiều, liền đi theo. "

"Đó là một sơn cốc có hoa đào rực rỡ, phong cảnh rất đẹp, còn có rất nhiều chim đủ loại màu sắc. "

"Hai người bọn muội ở bên trong chơi rất vui vẻ. "

"Mọi chuyện đều rất tốt đẹp. "

"Nhưng tại thời điểm muội xoay người hái một đóa linh hoa, Khương Thanh Tuyết liền tập kích muội. "

Thanh âm Khương Dao Ca bắt đầu trở nên run rẩy.

Lục Huyền có thể nhận thấy hai tay Khương Dao Ca dưới ống tay áo không tự chủ được siết lại. Tất nhiên là nàng đang hồi tưởng lại tình cảnh thống khổ.

"Sau khi muội tỉnh lại, thì đã ở trong một sơn động tối đen không chút ánh sáng. "

"Muội bị trói lại, dưới chân là một đại trận quỷ dị từ chưa thấy qua. "

"Muội rất sợ hãi, tuy là không biết Khương Thanh Tuyết muốn làm gì, nhưng theo bản năng đối với nàng cầu xin tha thứ. "

"Nghe được giọng nói của muội, nàng tựa hồ trở nên rất hưng phấn, đó là biểu cảm mà muội chưa từng thấy qua, vô cùng oán độc, căm hận...,, như là tất cả mặt trái của tâm tình đều hiện ra trên gương mặt đó. "

"Sau đó nàng cười lạnh lẽo, nắm lấy đao. "

" Bắt đầu từ chân của muội, từng chút rạch ra da thịt, sau đó lấy ra từng khối xương cốt!. "

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
Tiếp
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜