Chương 1:Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu

Tai Nạn

Trong một khu mộ ở vùng ngoại thành Thâm thị.

Cổ Tử Ý mặc quần áo màu đen tiễn bạn bè thân thích tới tham gia tang lễ của cha mẹ mình.

Lúc này cô đang đứng ở trước tấm bia mộ của cha mẹ, hai mắt vẫn sưng đỏ như cũ, nhìn mắt cô giăng đầy tơ máu đỏ là có thể biết được thời gian này cô sống không tốt.

Vốn dĩ là một chuyến đi du lịch vui vẻ của cả gia đình, nhưng trên đường đi tới sân bay thì lại xảy ra tai nạn xe cộ.

Lúc nhìn thấy xe tải lao tới thì đầu óc của Cố Tử Ý liền trống rỗng, không suy nghĩ được gì cả.

Nhưng rất nhanh cô liền thấy hoa mắt, sau đó trực tiếp biến mất ở tại chỗ.

Mà cha mẹ ngồi ở ghế sau lại không có vận may như thế, lúc xe tải lao tới thì mẹ lập tức ôm cô vào trong lòng, cha cô thì ôm lấy mẹ cô. Hai người tận mắt nhìn thấy con gái biến mất ở trước mặt.

Bọn họ còn chưa kịp kinh ngạc thì đã bị bóng tối nuốt chửng.

Tiếng ô tô va chạm và tiếng thắng xe chói tai dường như đều biến mất.

Cố Tử Ý đột nhiên xuất hiện ở một nơi rộng lớn, dường như vụ tai nạn xe cộ vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng vậy, nhưng Cố Tử Ý biết là không phải vậy.

Ở một giây trước, mẹ vẫn còn dùng thân thể để che chở cho cô.

Cố Tử Ý không biết đây là đâu, bởi vì lo lắng cha mẹ nên cô nôn nóng hô ta: “Cha mẹ, cha mẹ, hai người ở đâu?”

Những Cố Tử Ý vừa nói xong lời này thì lại thấy hoa mắt, lại quay về trên xe, lúc này cô vẫn nằm trong lòng ngực của mẹ cô như cũ.

Chỉ là nhìn bộ dáng đầy máu của mẹ làm cô lập tức cảm thấy tay chân lạnh lẽo.

Nhưng cô biết mình không thể cứ ngồi chờ cứu viện tới được.

Cũng không biết lấy sức lực từ đâu mà Cố Tử Ý lại mở được một cánh cửa xe ra, cố hết sức kéo cha mẹ ra ngoài.

Chờ đến khi Cố Tử Ý kéo được cha mẹ ra bên ngoài thì cả người cô cũng dính đầy vết máu, có không ít người đi ngang qua nhìn thấy đã dừng xe lại để giúp đỡ kéo cả người tài xế ngồi ở ghế điều khiển ra.

Cũng có người giúp đỡ gọi cho 120, Cố Tử Ý liền đứng canh ở bên cạnh cha mẹ.

Mẹ Cố khôi phục được một chút ý thức, nắm lấy tay Cố Tử Ý, hiển nhiên cũng đã nhớ tới chuyện con gái đột nhiên biến mất lúc nãy.

Nhìn thấy con gái bình an vô sự thì trái tim của mẹ Cố mới rơi xuống, bà biết đây chính là chút thời gian cuối cùng của mình nên cố hết sức muốn nói gì đó.

Nhìn người mẹ mà một giây trước còn sức sống bừng bừng, đến bây giờ lại hơi thở thoi thóp, trong miệng không ngừng tràn ra máu thì mặt Cố Tử Ý đã sớm tràn đầy nước mắt.

“Mẹ, mẹ, bác sĩ rất nhanh sẽ tới thôi, mẹ kiên trì thêm một chút, đừng nói chuyện, chỉ cần kiên trì thêm một chút”.

Miệng vẫn không ngừng chảy ra máu, nhưng vẫn muốn để lại vài lời cho con gái: “Ý Ý, mẹ... mẹ và cha con... đi rồi, con phải...phải bảo vệ... bảo vệ tốt... bản thân”.

“Mẹ... mẹ rất tiếc... còn chưa nhìn thấy... Ý... Ý Ý...nhà chúng ta.. kết hôn... sinh con nữa”.

Cố mẫu nói đứt quãng, máu trong miệng giống như không cần tiền mà chảy ra ngoài.

Cố Tử Ý khóc như một đứa trẻ, ôm mẹ Cố không ngừng cầu nguyện.

Cuối cùng xe cứu thương cũng tới nhưng cha mẹ và tài xế đều không thể qua khỏi.

Lúc ấy hiện trường hỗn loạn, nhìn thấy cả người Cố Tử Ý đầy máu nên mọi người đều cho rằng cô cũng bị thương nặng.

Cố Tử Ý sợ khiến cho người khác chú ý nên cũng quấn băng vải ở trên người và trên đầu, giả bộ là mình cũng bị thương rất nghiêm trọng.

Cũng coi như để cô lừa dối chót lọt, trong mấy ngày tiếp theo, Cố Tử Ý lo liệu đám tang cho cha mẹ.

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
Trước
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜