Chương 12:Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu

Mẹ Ruột Tìm Đến

Trên quần cũng có lấm tấm mấy chỗ được chắp vá lại, có thể nói rất có nét đặc trưng của thời đại này.

Trong tay người phụ nữ này còn ôm theo một cái rổ, đã được che phủ một tấm vải xanh. Cố Tri Ý dựa theo ký ức của nguyên chủ, lập tức nhận ra người phụ nữ trung niên trước mặt cô chính là Lưu Ngọc Lan, mẹ ruột của nguyên chủ.

Có lẽ bởi vì phải thường xuyên lao động nên da thịt Lưu Ngọc Lan đã khá đen, chỉ hơn bốn mươi tuổi, nhưng nhìn bà có vẻ già hơn tuổi thật rất nhiều.

Bất quá điều này cũng rất bình thường, dù sao nông dân đều dựa vào ruộng đồng để kiếm cơm. Bên ngoài có mấy ai được như Cố Tri Ý, không phải làm việc vất vả, được nuôi nấng đến da thịt đều mềm mịn.

Cố Tri Ý nhìn mẹ Cố đã đẩy cửa bước vào trong, hai tay cô vội vàng lau lên người mình, hỏi: “Mẹ, sao mẹ lại đến đây?”

Có lẽ Lưu Ngọc Lan đã đi một đoạn đường khá xa nên trên trán đổ đầy mồ hôi.

Bà hơi thở dốc, giọng nói có vẻ hơi giận: “Thì sao? Mẹ còn không thể đến thăm cháu ngoại của mình à?”

Từ trong ký ức của nguyên chủ, Cố Tri Ý biết mẹ của nguyên chủ rất yêu thương con gái mình. Không!

Phải nói rằng, nguyên chủ được cả nhà yêu thương, chiều chuộng. Còn không phải như thế sao! Chỉ cần trong nhà có gì tốt, mẹ Cố đều sẽ mang một ít đến cho con gái mình. Cũng may Cố Tri Ý không gả đến nơi quá xa, nếu không cũng sẽ không thể thuận tiện thế này.

Cố Tri Ý cũng không để ý đến thái độ của Lưu Ngọc Lan, cô rất tự nhiên cười nói: “Sao lại thế ạ! Nếu hôm nay mẹ không đến, con còn muốn tìm thời gian mà về thăm mẹ đây.”

Sau đó, lại cười lên ha hả, dẫn bà vào nhà chính, rót cho mẹ Cố một chén nước. Mẹ Cố bưng chén nước lên uống một hơi cạn sạch, dần dần mới cảm thấy lấy lại sức.

Mẹ Cố nhìn thấy dáng vẻ con gái đã kết hôn nhưng không đoan chính, thì bà lại tức giận mà không có chỗ phát ra, bà chỉ tay về phía cô mắng: “Con đã làm mẹ rồi, làm sao lại vô tâm như thế? Mẹ hỏi con, gần đây con theo một thanh niên trí thức xuống thôn, thanh niên trí thức tên là Vương cái gì đó, đến cuối cùng là chuyện như thế nào?”

Cố Tri Ý sững sờ trong một lát. Người mẹ Cố nói đến hẳn là Vương Dương kia. Gần đây, thỉnh thoảng lại ngẫu nhiên gặp được anh ta trên đường, khó tránh khỏi bị một số người trong thôn nhìn thấy, nhưng cũng không biết làm sao đã truyền đến tai mẹ Cố.

Cố Tri Ý vờ như không biết mà hỏi: “Cái gì mà chuyện như thế nào?”

Mẹ Cố chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà chỉ về phía cô: “Người trong thôn đều đồn con và thanh niên trí thức Vương cái gì đó, đồn đi khắp thôn rồi, họ còn nói đứa bé trong bụng con còn chưa biết là của ai. Con nói thử xem, đến cùng là con và cậu ta đã xảy ra chuyện gì? Không phải con có suy nghĩ sẽ theo cậu ta quay về thành phố đó chứ?”

Cố Tri Ý không ngờ lời đồn đã truyền đi nhanh như thế, mà còn không chỉ có một phiên bản, đến đứa con trong bụng là của ai cũng bị đồn đại khắp nơi. Xem ra cô đã đánh giá quá thấp khả năng nhiều chuyện của những người phụ nữ nông thôn này rồi.

Bất quá, trước mắt vẫn nên ứng phó với mẹ Cố là quan trọng nhất.

Cố Tri Ý dỗ dành mẹ Cố một lúc, sau đó mới bất đắc dĩ nói: “Mẹ, con người con như thế nào, mẹ còn không biết sao? Làm sao con có thể xem trọng cái gã mặt trắng kia? Huống hồ lúc này anh ta có thể quay về thành phố hay không còn chưa thể nói được, mà con gái của mẹ cũng không phải đứa ngốc.”

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜