Chương 33:Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu

Tập Cầm Đũa

Cầm táo vào bếp, cô sợ táo bị ô xi hóa, nên dứt khoát ném vào trong không gian, dù sao thì không gian cũng là nơi bảo quản thức ăn được lâu. Lúc này, cô bắt đầu làm bữa tối.

Bình thường cơm tối đều là ăn cháo, thứ nhất là tốt cho tiêu hóa, thứ hai là vì buổi tối cũng không có khẩu vị muốn ăn. Cố Tri Ý muốn tẩm bổ cho hai đứa bé, nên cô chuẩn bị làm mì thịt bò cho chúng, vừa khéo trong không gian còn có rất nhiều mì sợi đóng gói, chỉ cần nấu cho nở ra, thêm một ít thịt bò vào là được.

Rất đơn giản, mà còn rất dinh dưỡng. Vào nhà bếp, Cố Tri Ý lập tức lấy mì sợi từ trong không gian ra nấu cho nở, vớt ra cho vào nước lạnh, để sang một bên. Tiếp theo làm nước súp thịt bò, bình thường đều phải dùng xương bò hầm mấy tiếng mới cho ra được súp bò thơm ngon kia.

Nhưng lúc này, thời gian rất có hạn, Cố Tri Ý chỉ có thể lấy ra thịt bò đã được ướp sẵn, thêm vào chút hương liệu, làm ra nước súp với đầy đủ sắc hương. Sau đó lại lấy mì ra khỏi nước lạnh cho vào nồi nước súp, đảo qua lại vài lần thì vớt ra.

Trước kia có lẽ nguyên chủ đã không tỉ mỉ chăm sóc hai đứa nhỏ, nhưng bây giờ sau mấy bữa cơm ngon được Cố Tri Ý nấu cho, thì mỗi ngày cứ đến giờ cơm là chúng lại vui vẻ chạy về, nhiều lắm thì cũng chơi đùa trước cửa, ngửi thấy mùi thơm sẽ lập tức chạy vào, giống như trong nhà có bảo bối gì đó đang chờ đợi hai đứa.

Với Đại Bảo và Nhị Bảo mà nói, trong nhà còn không phải có bảo bối hay sao? Mấy ngày nay, mẹ nấu cơm cho chúng đều có thịt, đã sớm câu mất dạ dày của hai anh em chúng rồi.

Hai đứa cũng rất tự giác mà đi rửa tay sạch sẽ, lại vội vàng chạy đến nhà bếp, lúc này Cố Tri Ý vừa mới chuyển cái bàn ra bên ngoài.

vỡ cũ thật quyến rũ

Thời tiết mùa hè nóng bức, một khi nấu nướng là nhà bếp sẽ giống như một cái lồng hấp. Mà Cố Tri Ý cũng không muốn ăn cơm ở một nơi nóng bức như vậy, nên cô đã chuyển cái bàn đến mái hiên, nhiệt độ ở đó giảm đi chút ít, thỉnh thoảng còn có một cơn gió thổi qua, lúc ăn cơm cũng không đổ mồ hôi đầy người.

Cố Tri Ý đặt bàn xuống, sau đó bảo hai đứa bé tự chuyển ghế của mình đến, Cố Tri Ý muốn hai đứa bé có thói quen tự lập từ nhỏ, chuyện gì cũng phải tự mình làm.

Vì vậy cô thường sắp xếp những việc để chúng có thể thể làm được trong khả năng cho phép, cũng xem như để chúng rèn luyện.

Hai anh em đều rất tích cực trong việc ăn, vì vậy chúng lập tức chạy vào nhà bếp, mỗi đứa mang theo ghế của mình chạy ra, Cố Tri Ý cũng vừa khéo bưng mì thịt bò đặt lên bàn, dặn dò hai đứa rồi cũng bắt đầu ăn tối.

Trước kia mỗi lần ăn cơm, nguyên chủ chỉ cho mỗi đứa một cái muỗng, cũng không quan tâm hai đứa bé có ăn được hay không. Sau khi Cố Tri Ý đến đây, cô mới phát hiện hai đứa nhỏ không dùng được đũa, dù có cho cầm đũa cũng không gắp thức ăn lên nổi.

Cô dứt khoát lấy ra hai đôi đũa cho hai đứa nhỏ tập cầm đũa, tuy vẫn rất gượng gạo, nhưng bây giờ cũng có thể tự mình gắp lấy mì lên ăn.

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜