Chương 34:Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu

Cuộc Sống Này Thật Không Dễ Dàng

Cố Tri Ý nhìn thấy chúng ăn ngon như vậy thì chính mình cũng bắt đầu ăn phần của mình. Nếu dựa theo khẩu vị trước kia của cô, cô đã sớm chướng mắt loại nước súp thế này rồi, nhưng ở thời đại này, đây đã là đồ ăn ngon mà rất nhiều gia đình bình thường không có để ăn.

Nếu đến mì thịt bò này cô còn ghét bỏ được thì chẳng phải mấy người ngoài kia đang ăn thức ăn của heo sao? Cũng may không có ai biết được suy nghĩ trong đầu cô, nếu không sợ là mỗi người một ngụm nước bọt đã đủ nhấn chìm cô rồi.

Cơm nước xong xuôi, Cố Tri Ý thu dọn bát đũa, ba người ba cặp bát đũa, chỉ trong chốc lát đã rửa sạch sẽ. Vào mùa hè, ngày dài đêm ngắn, tuy cơm tối đã xong nhưng trời vẫn còn sáng, một rặng mây đỏ vẫn còn ở phía chân trời.

Cố Tri Ý nghĩ cũng không có chuyện gì, nên cô lập tức dẫn theo hai đứa bé đến Lâm gia, tiện thể đi dạo một lát để tiêu cơm.

Cô đi vào phòng lấy theo mấy quả táo, cho vào túi, bảo Nhị Bảo xách theo. Buổi tối ăn không được nhiều nên mì làm ra còn thừa khoảng một bát.

Cô cũng không muốn để đến ngày mai, thịt bò thì đã ăn hết, chỉ còn lại mì, bất quá hương vị nước súp cũng không tệ, mà Cố Tri Ý cũng sợ nếu nhìn thấy thịt bò cũng sẽ khó ăn nói.

Thế là cô dứt khoát đựng hết vào trong một cái tô có hình con gà trống, đậy nắp lại, cầm theo mang đến Lâm gia.

Nhị Bảo tự mình xách theo túi táo mới bước ra khỏi sân được mấy bước đã thở hổn hển, ai không biết còn tưởng Cố Tri Ý đang ngược đãi cậu bé, sai khiến cậu làm bao nhiêu việc khổ cực rồi đây.

Đại Bảo nhìn thấy dáng vẻ em trai thở hồng hộc cũng không đợi Cố Tri Ý nói, cậu bé đã tự giác đi sang một bên khác của Nhị Bảo.

Nhị Bảo hơi bất mãn, há hốc miệng, cậu cứ tưởng lần này Đại Bảo cũng sẽ giúp cậu, không ngờ mình phải tự làm.

vỡ cũ thật quyến rũ

Cuộc sống này không dễ mà! Nhị Bảo thờ dài…

Cố Tri Ý thấy Đại Bảo mỉm cười với mình khi Nhị Bảo không nhìn thấy, cô lặng lẽ dựng ngón cái lên với Đại Bảo.

Đại Bảo bẽn lẽn cười lên, giống như cậu và mẹ có chung một bí mật mà Nhị Bảo không hề hay biết, cả người giống như đang được ngâm trong một bình nước ngọt vậy.

Cố Tri Ý không có việc gì làm, nên làm cơm tối hơi sớm, còn Lâm gia chỉ mới vừa tan làm, cả nhà Cố Tri Ý bước đến cửa Lâm gia cũng là lúc cả nhà đang chuẩn bị ăn cơm.

Nhìn thấy Cố Tri Ý đến, con dâu thứ ba Lâm Thúy Vân còn cho rằng Cố Tri Ý đến ăn chực, sắc mặt cô ta lập tức bí xị. Người này thật sự rất đúng giờ mà!

Mà không phải chỉ một mình Lâm Thúy Vân có suy nghĩ như thế, hầu hết mọi người ở Lâm gia đều nghĩ như vậy.

Vẫn là cha Lâm nhìn thấy tay Cố Tri Ý bưng bát thì hỏi: “Vợ lão tứ, cơm nước xong xuôi rồi sao?”

Đây là lần đầu tiên Cố Tri Ý nhìn thấy tất cả mọi người trong Lâm gia. Nghe thấy cha Lâm hỏi thì vội vàng đáp: “Vây ạ! Cha, tối nay chúng con ăn hơi sớm, còn muốn mang bát mì đến cho mọi người nếm thử.” Nói xong lại chào lần lượt từng người.

Cố Tri Ý cũng không nói mình không ăn hết mà bưng đến Lâm gia, nhưng dù không nói, Lâm gia còn không biết sao?

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜