Chương 43:Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu

Không Có Lương Tâm

Vẫn giống như tối hôm qua, Cố Tri Ý nằm nghiêng người, một bên cô cầm quạt, quạt cho cả ba mẹ con, sức gió từ quạt tay cũng có hạn, nhưng vào buổi tối cũng không phải làm gì cả nên không cảm thấy quá nóng.

Cố Tri Ý lại vừa kể tiếp câu chuyện hôm qua, lúc này Nhị Bảo lại giống như hôm qua, dự định làm thành 100 000 câu hỏi vì sao, dường như Cố Tri Ý đã biết trước cậu bé muốn hỏi cái gì mà trực tiếp ngăn cậu nhóc lại.

Sau cùng hai anh em đành phải ngậm miệng, ngoan ngoãn lắng nghe Cố Tri Ý kể tiếp.

Không còn cách nào khác, người mẹ Cố Tri Ý này đành phải uy hiếp chúng, nếu còn hỏi sẽ không kể nữa. Đương nhiên, nếu những câu hỏi cần thiết, Cố Tri Ý sẽ rất kiên nhẫn giảng giải cho chúng, cũng không thể cứ đả kích sự tò mò của hai đứa bé.

Khả năng chìm vào giấc ngủ của cả hai anh em vô cùng tốt, kể chưa được bao lâu đã nghe thấy tiếng ngáy o o rồi.

Điều này khiến Cố Tri Ý đỡ tốn sức không ít, thậm chí cô còn âm thầm đắc ý trong lòng. Xem đi, con cô có lương tâm vậy đó.

Ha ha ~ người nào đó đã quên mất, hôm qua chính mình vẫn còn âm thầm đậu xanh rau má con trai không có lương tâm…

Một đêm ngon giấc, không hề mơ mộng. Lúc trời còn chưa sáng, Cố Tri Ý đã thức dậy, nhờ chút ánh sáng xuyên qua cửa sổ, Cố Tri Ý có thể thấy được đồng hồ trên tường 4:15. Cô nghĩ đến nên làm một chút gì đó để ăn trên đường đi, còn phải chuẩn bị lương thực cho hai đứa nhỏ cho kỹ càng.

Đến nhà bếp, trước tiên cô dùng diêm đốt đèn dầu, Cố Tri Ý nấu cháo cho hai đứa nhỏ ăn vào buổi sáng trước, thuận tiện làm bốn cái trứng chần nước sôi, cô cũng không làm phần cho chính mình, chỉ lấy một bình sữa bò, cái bánh ngọt từ trong không gian làm bữa sáng cho mình.

Cố Tri Ý nghĩ phải cho hai anh em uống nhiều sữa bò hơn một chút, chúng quá gầy, trẻ con vẫn nên béo mập một chút mới đáng yêu.

Đến hơn năm giờ thì trời cũng đã sáng, Cố Tri Ý đã chuẩn bị xong, chừa lại chút trái cây, đường đỏ chuẩn bị cho mẹ Lâm mang đến Lâm gia, đến lúc đó sẽ cho hai anh em ăn.

Cố Tri Ý đã không phát hiện bản thân cô rất có tư chất làm mẹ, trước đó đã chuẩn bị xong thức ăn, lúc sắp đi thì vẫn chưa yên tâm được.

Tự cô thu dọn cho mình một cái túi hành lý, xếp vào mấy bộ quần áo, cầm theo vài thứ có thể ăn trên đường. Cố Tri Ý cho tất cả tiền vào không gian, lên xe lửa cũng không cần phải hồi hộp lo lắng.

Trước kia nghe những người lớn trong nhà hay nói, trên xe lửa thường có nhiều trộm cướp, hoặc là lừa bán phụ nữ, vì vậy Cố Tri Ý cảm thấy mình vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn.

Lúc này mẹ Lâm và cha Lâm đã cùng nhau đến, vừa vào đến cửa đã hỏi Cố Tri Ý: “Thu dọn thế nào rồi? Cha con đã mượn xe bò nhà Đại Trụ đến rồi, để cha con đưa con đến thị trấn, cũng không biết có thể mua được vé ngay hôm nay không.”

“Cha, mẹ, con thu dọn xong rồi.”

“Mẹ, trên bàn trong phòng con có quần áo của Đại Bảo và Nhị Bảo, còn có mấy quả táo, lát nữa mẹ mang về chia cho mấy đứa bé trong nhà cùng ăn.”

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜