Chương 45:Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu

Làm Quen

Nhiều lần còn bị người ta chen lấn mà cả người lảo đảo, đợi đến khi leo lên xe lửa, cô đã thở ra một hơi nhẹ nhõm. Chỉ là nhìn thấy người ta đang nhốn nháo, chen chúc đầy đường, chính mình còn phải mở ra một lối đi, cô chỉ cảm thấy khẩu khí này của mình đến hơi sớm rồi.

Đợi đến khi tìm được chỗ nằm, đầu tóc Cố Tri Ý đã lộn xộn, rối tung, trên trán cũng đầy mồ hôi, từ đó có thể thấy được trên đoạn đường này, cô đã ‘chém giết’ kịch liệt cỡ nào.

Hai cái giường song song, ở giữa là một lối đi rất nhỏ, phân thành ba loại, đi lên xuống đều đi theo lối có bậc thang nhỏ bên này, lối đi nhỏ ở một bên khác là những bàn đồ ăn vặt gần cửa sổ, cũng có không ít người ăn đồ ăn vặt ở đây.

Cha Lâm mua vé giường nằm cũng rất tiện lợi cho Cố Tri Ý, chỉ là lúc này trời đang nóng, trên lối đi nhỏ này đều đầy mùi mồ hôi, mùi hôi chân, mùi thức ăn lẫn lộn vào nhau, thật sự khiến người ta một lời khó nói.

Cố Tri Ý cố gắng hết sức để kiềm chế cảm giác buồn nôn này. Trên giường còn được phủ lên một tấm chiếu, với một người bị mắc bệnh sạch sẽ như Cố Tri Ý, cô cảm thấy trên này đã có không biết bao nhiêu người từng nằm lên, vương đầy mùi mồ hôi gì đó, ngẫm lại cô không thể nào tiếp nhận nỗi.

Cũng may lúc ra cửa, cô đã mang theo một cái chăn, trải lên thì có thể nằm, đợi đến khi làm xong tất cả và ngồi xuống. Cả người Cố Tri Ý đã đầy mồ hôi, sau lưng cô còn đổ mồ hôi như tắm.

Đây chính là điểm bất tiện khi ngồi xe lửa. Cố Tri Ý lập tức muốn đến nhà vệ sinh, lau qua cơ thể một chút, nhưng nhìn thấy người đang chật cứng, mà cô cũng không gấp lắm.

Thế là cô chỉ có thể nhịn. Nằm trên giường một lúc, tìm một bộ quần áo làm quạt tay, dần dần làm quen.

Vị trí của Cố Tri Ý gần sát cửa sổ, cửa sổ xe lửa lại có thể mở được, cuối cùng cô vẫn không thể chịu đựng nổi mùi lạ trong toa xe nên đành phải mở cửa sổ xe, đầu hơi dựa vào cửa đón chút gió, hít thở không khí mát mẻ bên ngoài.

Giường nằm đối diện là một đôi vợ chồng trung niên, người đàn ông nhìn không cao lắm, người phụ nữ hơi tròn trịa, làm người ta có cảm giác rất tương xứng với nhau. Họ vẫn luôn chú ý đến Cố Tri Ý từ lúc cô ngồi lên giường đến giờ, họ cũng cảm thấy Cố Tri Ý không thoải mái thò đầu ra ngoài cửa sổ, nhịn không được nên hỏi thăm: “Cháu này, chúng tôi đi tỉnh Thanh, còn cháu đi đâu?”

Đối phương đã chủ động bắt chuyện, Cố Tri Ý cũng không thể giả vờ như không nghe, nên lễ phép trả lời: “Chào thím, cháu đi tỉnh Liêu.” Người phụ nữ kia họ Hoàng, người bên cạnh là chồng của bà ấy, không bao lâu sau họ đã trò chuyện rất vui vẻ với Cố Tri Ý.

Dường như Cố Tri Ý không quá dễ chịu, lúc này xe lửa cũng đã loảng xoảng loảng xoảng đung đưa. Bởi vì thời này, xe lửa đều dựa vào than đốt để cung cấp năng lượng hoạt động, vì vậy dù cô có dựa vào cửa sổ cũng chỉ dễ chịu đi một ít. Thím Hoàng nhìn thấy Cố Tri Ý mang thai phải ngồi xe lửa cũng không dễ dàng gì, nên đã đề nghị giúp cô trông coi hành lý để cô đi lấy một ít nước, uống chút nước nóng sẽ khá hơn chút ít.

Lúc này, Cố Tri Ý cũng không từ chối, hơn nữa trong hành lý cũng chỉ có một ít thức ăn, có người nhìn giúp, cô cũng yên tâm đi lấy nước, tiện đó cầm theo một chiếc khăn nhỏ để lau người.

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜