Chương 11:Xuyên Thành Cha Của Nam Chủ

Xuyên Thành Cha Của Nam Chủ -

Edit: Aly

Đánh người xong, Quan Khê không vui mà khóc trên băng ghế nhỏ.

Tu Đình Vân ngồi trên sàn, dựa vào tường nhẹ giọng nói: "Đừng khổ sở nữa, Đồng Nhiễm sẽ càng khổ sở hơn.

Cậu ấy cần sự an ủi động viên của em vào lúc này"

Omega che mặt nói nhỏ: "Tôi chỉ buồn một phút nữa thôi, một phút sau sẽ không khóc nữa!"

"Được." Tu Đình Vân bồi cùng cậu yên tĩnh ngồi ở cửa phòng, nghe cậu cố gắng làm dịu tiếng khóc của mình.

"Này, tôi còn chưa biết tên của anh đâu?" Omega kiêu ngạo nói.

"Tu Đình Vân, tu thần dưỡng tính, duyên dáng yêu kiều, trời quang mây tạnh."

Nghe được lời giới thiệu như thật của hắn, Quan Khê cười ra tiếng, bỏ tay đang che mặt xuống, quay đầu lại nói: "Sao đột nhiên lại nói thành ngữ thế này?"

Nhìn thấy cậu vui vẻ, trong lòng Tu Đình Vân cũng thoải mái hơn một chút: "Ân, thể hiện một chút văn hóa." Không ngờ lại có thể lấy lòng được Quan Khê, điều bất ngờ ngoài ý muốn.

"Tu Đình Vân.

Tôi nhớ kỹ!"

Đón ánh mắt chăm chú của Quan Khê, trái tim đã chai sạn suốt ba mươi năm của Tu Đình Vân bỗng nhiên ngượng ngùng.

187 điên cuồng cổ vũ một bên: Ta muốn số đầu não, tiến lên, ký chủ! Alpha phải dũng cảm mới có được đối tượng!

Tu Đình Vân bị xúi giục mà trái tim rung động nói: "Khê Khê!"

"Hả?"

"Lần trước nghe thấy tên Tiêu Vu kia gọi em như vậy, tôi cũng có thể gọi em như vậy được không?" Lúc này trong lòng nam nhân thô bạo kêu gào: Tên cặn bã kia còn có thể được gọi tên thân mật như vậy, hắn chắc hẳn không nên bị từ chối! Không đời nào?

Quan Khê nhẹ nhàng gợi lên khóe miệng, gật đầu: "Tất nhiên có thể.

Các bạn học và giáo viên xung quanh đều gọi tôi như vậy.

Còn có, Tiêu Vu cùng cha Alpha của anh ta đã bị cách chức và giam giữ.

Khi nghe được tin này tôi còn tưởng ba và anh trai đã trả thù họ, kết quả anh trai tôi nói theo hướng ngược lại.

Trước đó đã bị tố cáo làm trái pháp luật, sau đó mới là Tiêu Vu muốn cưỡng chế đánh dấu tôi......"

Chủ đề của Omega ngày càng xa hơn, mà Tu Đình Vân vẫn luôn muốn số đầu não không biết làm thế nào để xen vào, vì vậy hắn chỉ có thể im lặng nhìn cậu từ phàn nàn về Tiêu Vu đến phàn nàn về Alpha trong đầu chỉ nghĩ đến việc theo đuổi và đánh dấu.

Alpha thay đổi giữa chừng, nội tâm đang nghĩ đến việc theo đuổi Tu Đình Vân nằm không cũng trúng đạn.

Ý thức được cậu càng lúc càng nói nhiều, Quan Khê ngượng ngùng: "Thực xin lỗi, tôi là người cứ như thế này.

Sau khi quen rồi, tôi cứ nói không ngừng, có phải hơi lảm nhảm không..."

"Sẽ không, em nói rất thú vị.

Về sau, nếu không có ai muốn nghe lời phàn nàn của em, cứ gọi cho tôi, tôi sẵn lòng lắng nghe." Tu Đình Vân nghiêm nghị mà nói.

Omega thì ngược lại, nghe xong đỏ hết cả tai, ấp úng không mở miệng nói tiếp.

Tu Đình Vân nhân cơ hội đưa tay ra, đặt số đầu não trước mặt Quan Khê, mong chờ mà nói: "Thêm số đầu não đi!"

Quan Khê mặt không đỏ tim không đập, nhìn Tu Đình Vân không nói nên lời, thêm số đầu não thôi mà trải chăn lâu như vậy...!

Quan Khê click mở đầu não của mình, đưa đến gần ding một tiếng, thêm số của Tu Đình Vân: "Đã thêm!"

187 dẫn đầu hoan hô: Ký chủ, đây là một bước tiến lớn để đến gần với việc sinh nam chủ.

Tu Đình Vân bảo nó im miệng, sau đó vui vẻ nhìn hai chữ Quan Khê trong danh sách liên lạc.

Về sau, hắn có thể thường xuyên liên lạc với vợ tương lai của mình.

Lúc này, từ hành lang truyền đến một trận tiếng bước chân hỗn loạn, là cảnh sát tới.

Tu Đình Vân đứng dậy nghênh đón, chỉ vào Ngô Tây vẫn còn đang bất tỉnh trên mặt đất, nói: "Đây chính là hung thủ, đã bị tôi đánh bất tỉnh."

Bởi vì Ngô Tây bị Quan Khê đá mấy cái, bộ quần áo trắng vành đen thời thượng quét lên, trước ngực và sau lưng vẫn còn in một vài dấu chân, một bên mặt hắn ta áp xuống sàn, trên cổ lộ ra một vết bầm tím.

Nếu không phải người báo nguy đã giải thích trước, người này là thứ cặn bã làm hại Omega, cảnh sát sẽ cho rằng Ngô Tây mới là nạn nhân.

Ba người cảnh sát lần lượt đi vào, bắt đầu khám xét phòng 1013.

Tu Đình Vân đưa ba quả cầu camera cho viên cảnh sát dẫn đầu: "Đây là thời điểm tôi đang cứu bạn mình, phát hiện các camera trong phòng." Sau khi suy nghĩ, Tu Đình Vân vẫn quyết định nói thêm, "Bởi vì một trong số chúng rất quá đáng, chúng tôi đã xóa nó!"

Cảnh sát kinh ngạc lớn tiếng nói với Tu Đình Vân: "Đây là chứng cứ, các người làm sao có thể xoá được?"

"Tôi xin lỗi, lần sau tôi sẽ không như vậy nữa!" Vẻ mặt của Tu Đình Vân vẫn không thay đổi.

Sau lưng hắn, Khê Khê vươn bàn tay nhỏ bé ra áy náy mà nắm lấy cổ tay hắn.

Cảnh sát dẫn đầu bất đắc dĩ, người này ngoài mặt nói lần sau không dám, nhưng vẻ mặt lại là lần sau còn dám nữa.

Anh ta vẫy vẫy tay, một cảnh sát Beta bước tới: "Hai người đưa Tiểu Chu đi tìm nạn nhân, chúng ta cần trích ra một ít máu để làm chứng cứ."

Quan Khê giơ tay, mang theo cảnh sát đi vào phòng 1015.

Trong phòng, Đồng Nhiễm còn đang ngủ say, quần áo trên người đã được thay ra, bị Quan Khê nhét vào một cái túi, thuốc ức chế sau khi tiêm xong, cũng bỏ vào.

Cảnh sát tiếp nhận vật chứng, sau đó lấy ra dụng cụ lấy máu của cảnh sát, lấy một chút máu trên đầu ngón tay của Đồng Nhiễm.

Cả hai không hẹn mà cùng bảo trì im lặng, lấy xong vật chứng một lần nữa đóng cửa lại, rời khỏi phòng 1015.

Sau đó cảnh sát Beta mở miệng dò hỏi: "Cậu và nạn nhân có quan hệ gì?"

Quan Khê vừa đi vừa nói: "Chúng tôi đều là sinh viên của Học viện nghệ thuật, là bạn tốt của nhau, chúng tôi ở ký túc xá."

"Cậu đã liên hệ với gia đình Đồng Nhiễm chưa?"

"Không có, Nhiễm Nhiễm là một mình tới Tinh Thành đi học, người nhà cậu ấy đều ở Tinh Thanh, lúc đó rất khẩn cấp, tôi không có liên hệ với người nhà cậu ấy."

Cảnh sát dẫn đầu thấy họ trở về, dừng lại động tác dò hỏi Tu Đình Vân, đơn giãn đã hiểu rõ liền kể lại ngắn gọn tình hình với hai người họ: "Trong phòng kiểm tra đo lường phát hiện ra tàn lưu thuốc kích thích tin tức tố Omega, cũng như các vật dụng trong túi của nghi phạm, sơ bộ chứng minh Ngô Tây đã có âm mưu từ trước.

Chúng tôi sẽ giam giữ hắn ta, kế tiếp về sau nếu có tiến triển, sẽ liên hệ với các người, hiện tại nạn nhân không thuận tiện.

Trong hai người ai sẽ lưu lại số đầu não."

Quan Khê chủ động giao đầu não của mình: "Thêm tôi đi, về sau đều là tôi bên cạnh Nhiễm Nhiễm, tình hình thế nào cũng thuận tiện liên lạc."

"Được."

Sau khi cảnh sát rời đi, 1013 đã bị hệ thống cảnh sát trực tiếp phong tỏa, căn phòng này sẽ không được mở cho đến khi vụ án kết thúc.

Hai người Tu Đình Vân, Quan Khê cũng quay trở lại phòng 1015.

Sau khi vội chạy và khóc cả buổi chiều, làm cho Quan Khê một Omega cảm thấy mệt mỏi, nhắm mắt dựa vào ghế sofa trong phòng để nghỉ ngơi.

Tu Đình Vân cẩn thận ra khỏi phòng, khóa cửa lại rồi đi xuống lầu.

187 trở nên tích cực: Theo kinh nghiệm của ta, Khê Khê khẳng định đã thích ngươi.

Tu Đình Vân rất tự giác hiểu lấy: Đầu óc nhóm mã nhị phân của ngươi, thì biết thích là gì!

187: Ném một cái búa tạ gif ký chủ, ta là hệ thống phụ trách huấn luyện cách để theo đuổi người, đừng dùng sở thích của mình để đánh chuyên môn của người khác, hiểu không?

Nga! Tu thức có lệ: Vậy người có chuyên môn nhận xét một chút, vì sao Khê Khê thích ta.

187: Phun vòng khói avi Ngươi nghĩ xem, một đại Alpha như ngươi ngốc ở trong phòng, Khê Khê còn có thể yên tâm đi vào giấc ngủ, khẳng định là tin tưởng nhân phẩm của ngươi.

Tín nhiệm là cơ sở của tình yêu.

Nghe những gì nó nói, Tu Đình Vân thực sự bị lừa: Quả nhiên, sự theo đuổi của ta có hiệu quả.

Nhớ năm đó, hắn một đường vượt qua mọi trở ngại trong quân đội nhanh chóng trưởng thành, các nhà lãnh đạo rất hài lòng về hắn.

Đáng tiếc trong quân đội toàn là những chàng trai thô bạo, khi đó hắn cũng thô bạo, không để ý nhiều đến người khác phái, bởi vậy cô đơn 30 năm.

Bây giờ thì khác, hắn lập tức sẽ có đối tượng là một Omega ngạo kiều, thích lảm nhảm.

Nghĩ thầm, hắn mở cuốn "100 điều Omega quan tâm nhất" mà 187 đã tặng lúc trước, vừa đi vừa học tập.

Dấu chấm hỏi 187 xuất hiện trong đầu não, đã không khen người ta thì câm miệng, để Khê Khê biết cái đánh giá này, giây tiếp theo liền chờ bị bôi đen đi!

Theo hướng dẫn trong sách, Tu Đình Vân đi mua một chút đồ ăn nhẹ trên đường phố và đồ uống tương tự như trà sữa ở trái đất, hương thơm ngọt ngào của trái cây, được cho là rất phổ biến đối với Omega và nữ Beta.

Khi trở lại khách sạn, Đồng Nhiễm đã tỉnh, ôm Quan Khê nói chuyện.

Sự xuất hiện của Tu Đình Vân làm gián đoạn cuộc trò chuyện thân mật của hai Omega, sôi nổi quay đầu lại nhìn hắn.

Tu Đình Vân đặt đồ ăn nhẹ bốc khói và đồ uống màu sắc rực rỡ lên bàn, cũng không lại gần Đồng Nhiễm, sợ rằng có thể bị kích thích bởi tin tức tố của Alpha tràn ra từ trên người mình.

Quan Khê chủ động giới thiệu: "Bạn của tớ, Tu Đình Vân, là Alpha mà tớ vừa nhắc đến đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều."

Tuy rằng khóe mắt Đồng Nhiễm vẫn còn mang theo hồng, nhưng vẫn tươi cười như cũ cảm tạ Tu Đình Vân: "Tôi nghe Khê Khê nói nếu không có anh thì cậu ấy đã không tìm được tôi sớm như vậy.

Cảm ơn anh rất nhiều." Kết cục khủng khiếp nhất đã thay đổi, giảm bớt tuyệt vọng hơn một chút.

"Đây là một trong những nhiệm vụ của học sinh Học viện quân sự chúng tôi, nếu có thể giúp được thì tốt.

Tôi đi mua một ít đồ ăn nhẹ ở gần đây, không biết khẩu vị của hai người thế nào, không mua đồ ăn quá cay, ăn một ít đi."

Bận rộn một buổi trưa, xác thực đều có chút đói.

Xem xét đến thân thể của Đồng Nhiễm, Tu Đình Vân còn mua thêm một bát canh nóng.

Hai Omega ngồi vây quanh bàn, cái miệng nhỏ bắt đầu nhấm nháp đồ ăn nhẹ.

Thấy Đồng Nhiễm có trạng thái khá tốt, Tu Đình Vân ngồi xuống đối diện bàn, thuận tay mở đồ uống ra, "Hai người uống hương vị nào?"

Tu Đình Vân không biết loại nào uống ngon, nên theo thứ tự ba điểm bán hàng đứng đầu...!Mỗi ly đều có màu sắc rực rỡ, nhìn đến cảnh đẹp ý vui.

Quan Khê chọn một ly vị nho và vải, màu trắng tím, "Nhiễm Nhiễm, không phải cậu thích nhất là dưa hấu và dâu tây sao, ly này cho cậu."

Nhiễm Nhiễm ở một bên vừa uống canh vừa gật đầu, cầm lấy trà hoa quả, nhỏ giọng nói cảm ơn.

Thấy Nhiễm Nhiễm không từ chối, Quan Khê có chút vui mừng, nhấp thêm vài ngụm rồi nói với Tu Đình Vân: "Không ngờ anh lại đi uống trà hoa quả! Mỗi lần anh trai thấy tôi uống, anh ấy đều trêu tôi là đang uống một ly đầy bột thuốc hóa học!"

Tu Đình Vân thắc mắc: "Thuốc bột hóa học? đây không phải là trái cây sao"Hắn vừa nói vừa nâng ly vị bơ trong tay lên, khó tin mà nhìn vào nhãn dán.

Về hương vị, chính là vị bơ chất lượng cao.

Quan Khê và Đồng Nhiễm đều cười.

"Là trà trái cây được điều chế, không phải trà trái cây thật, nhưng anh yên tâm, nó vô hại với cơ thể.

Bên trong được ủ bằng một loại bột hương trái cây, uống ngon hơn trà trái cây thật, vì nó mô phỏng vị của trái cây có chất lượng tốt nhất.

Nhưng mà, tại sao anh lại nghĩ đến mua cái này, mà không uống qua?"

Tu Đình Vân lúng túng trước nghi vấn của Quan Khê, "Biển quảng cáo nhà bọn họ nói uống xong tâm trạng sẽ tốt lên..."

Hơn nữa trước đây tiểu Phái luôn nói với hắn, đồ ngọt sẽ làm cho người ta vui vẻ, vì thế Tu Đình Vân ma xui quỷ khiến mà tin..

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜